Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013

Tứ Hải bôn ba truyện: Thần Y Hải Râu và Bằng Hữu

Bằng Hữu của Hải đông lắm. Đều là người tài trong thiên hạ. Có người khách lạ nghe tiếng Hải bèn lên kinh đô, tìm đến thăm tư gia. Hình dáng phong độ phi phàm nhưng ăn mặc giống tay bán dưa lê xe thồ, áo cháo lòng, quần vặn lò xo. Người này trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, khiến ai cũng phải đến ngó dung nhan. Hỏi xem ai thì đó là Nguyễn Khánh. Dòng dõi Nguyễn Khánh đời đời làm quan lại nhà Nguyễn, cụ của Khánh là nhà yêu nước, Hoàng Giáp Nguyễn Thượng Hiền nhiều công lớn, được vua Thành Thái cấp cho thái ấp. Tên cụ nay được đặt tên cho một dãy phố ở kinh đô. Tuy vậy, Nguyễn Khánh chẳng muốn ôm lấy quá khứ nên bỏ nhà ngao du thiên hạ. Hải nói chuyện với người ấy thấy hợp. Từ đó hai người thành tri kỉ hay ngao du khắp Bắc Trung Bộ.

Hình dung Khánh cổ quái. Trán cao, răng chìa, ăn đu đủ không cần thìa nên giang hồ tôn vinh là Khánh Chìa. Khánh rất tự hào về dung mạo của mình. Quái nhân thì phải đi với dị tướng. Nhưng thú vui này biến mất khi Khánh lấy vợ khi đã xế tứ tuần. Trước khi lấy vợ, Khánh đầu tư 200 nghìn thuê nha sĩ trồng hẳn hàm răng mới đẹp như ngô non. Chỉ để chụp ảnh cưới mà thôi.
Nguyễn Khánh trí tuệ siêu phàm, học một biết mười. Thi đại học đã khó, nhưng đã thi là đỗ. Đã thế, cứ liên tiếp đỗ 3 trường. Có điều Khánh học dở dang rồi bỏ cả ba vì thấy chất lượng thầy kém quá. Các thầy của trường toàn kéo đến hỏi Khánh về kiến thức. Khánh không giấu. Bao nhiêu kiến thức đều đêm dạy các thầy cả.
Trên giảng đường, Khánh chỉ ngồi vẽ bậy và nghĩ ngợi. Có lần đang giảng về thơ, thầy muốn nói về khả năng ứng tác nhanh chóng của một nhà thơ hàng đầu Việt Nam. Ông có thể ngắm con chó mà sinh tình nảy thi hứng được. Khánh bực mình bảo thơ thế này thì ai chả làm được. Thầy thách. Khánh bảo: Em làm ngay, thầy mất gì em mới làm. Thầy bảo: Cậu mà ứng tác được tớ bái cậu làm sư phụ.
Thầy chỉ con ruồi trên kính bảo: Cậu làm thơ về con ruồi xem nào!
Khánh đi lững thững dăm bước rồi đọc:

Ơ kìa có một con ruồi...
Bay vào lọ mực đầu đuôi dính đầy
Trong tay sẵn có cành cây
Thò vào ngoáy phát, đưa ngay ra ngoài

Cả lớp vỗ tay rầm rầm.

Thầy giáo sầm mặt bảo: Còn gì nữa không?
Khánh bảo: Thích đến đâu, đọc đến đấy. Nếu thầy đủ sức nghe, em đọc đến đêm luôn. Rồi Khánh ngửa mặt nhìn quạt trần, ngâm nga:

Con ruồi bé thế mà tài
Năm đấy một tý lại nhoai lên bàn
Trong tay sẵn chiếc gạt tàn
Cha đập một phát xuống bàn con ơi
Thương thay số phận con ruồi
Bị đập một phát đầu đuôi chẳng còn.

Thầy bảo: Thôi, không phải đọc nữa!
Khánh bảo: Em xin đọc tiếp!
Thầy gạt đi: Cậu là bậc kỳ tài trong thiên hạ. Chỉ một con ruồi mà khái quát như số phận con người vậy. Rất than khóc, rất nhân văn.  Sao cậu chưa vào Hội Nhà văn?
Khánh cười lớn bỏ đi.
Từ đấy, các thầy không dám xem thường học sinh nữa. Giảng bài có trách nhiệm hơn.

Có thời Khánh cũng đi khai thác vàng. Khánh không nỗ lực đào bới mà mua lại đất đã lọc hết vàng cám để dùng điện phân mà lấy vàng. Khánh có thế mạnh là rất giỏi về hóa thuật. Với mỗi một mẫu đất, Khánh có thể nghĩ ra 20 cách lấy vàng khác nhau. Khánh lấy vàng dễ như mở vòi nước máy. Dân khai thác kinh sợ bái Khánh làm sư phụ. Vài thầy cũ Khánh cũng bỏ trường đi khai thác vàng. Khi nào bí quá lại gói mẫu đất vượt hàng trăm cây số tìm Khánh Khánh để xin phương cách điện phân lấy vàng. Đi đến đâu, Khánh cũng được chào đón như đón nguyên thủ.
Tuy vậy, Khánh cũng không say đắm vàng. Châu báu trong gầm trời này cũng là phù du như ong bướm cả. Trong quãng đời ngao du, Khánh kinh ngạc trước các bài thuốc nam chữa bệnh dân gian. Thế là Khánh tìm các cuốn sánh nổi tiếng của Tuệ Tĩnh, Hải thượng Lãn Ông và học thuyết âm dương – ngũ hành về nghiền ngẫm. Khánh hơn người ở cách đọc sách.
Có 3 cách đọc sách:
Cách thứ nhất: Không hiểu sách nói gì
Cách thứ hai: Hiểu hết sách nói gì
Cách thứ ba: Hiểu hết những điều sách không viết.

Khánh dành 1 tháng đọc thuyết âm dương ngũ hành, Kinh dịch, và các pho sách cổ quan trọng. Đọc xong cho sách luôn. Hỏi sao không giữ lại đọc tiếp? Khánh bảo đọc một lần nhập tâm nhớ cả. Giữ sách thì khác nào chôn kiến thức. Kiến thức vốn là của thiên hạ, phải trả về cho thiên hạ. Sau Khánh thường dậy các môn này ứng dụng trong y thuật và được giới đông y sợ hãi.
Cũng vì thế mà Khánh và Hải tâm đầu ý hợp. Gặp gỡ như rồng gặp mây. Hai người nói chuyện thuốc thang, kinh mạch, huyệt đạo, thâu đêm suốt sáng không biết chán.

Khánh và Hải đã chữa cho một số bệnh nhân trong tình trạng bệnh viện giả về, gia đình lo tang lễ, bỗng sống lại khỏe re. Bệnh nhân về chữa thầy Hải từ những vùng rất xa khắp Bắc và Trung bộ. Bệnh thì nhiều, đặc biệt nặng là các bệnh về phủ, tạng, ung bướu, khi gặp thuốc của thầy đều chuyển mà khỏi. Sau Hải nghiên cứu sâu về thuật châm cứu thì tác dụng trị bệnh thêm phần thần diệu, một số bệnh chuyển trông thấy sau lần châm đầu tiên. Những bệnh lạ ít người để tâm như bệnh phụ nữ, sinh lý đàn ông nếu gặp tay thầy thì cũng phục hồi nhanh cứ phần phật như cờ gặp gió.Nghe tiếng lương y Trịnh Hải có tài lạ, nhiều người đã tìm đến cầu may. Cũng có người bán tín bán nghi. 
Một buổi tối có tiếng xôn xao ngoài ngõ. Cho gọi vào thì ra có vị quan bụng to trán hói vào nói rằng: Nếu thầy cam đoan chữa được bệnh liệt dương thì sẽ kính thầy vàng trăm lạng. 
Trịnh Hải bảo: Chớ thách đố trò trẻ con. Bác không tin thì bệnh khó chuyển. Không thể dùng vàng mà hết bệnh.
Muốn biết bệnh liệt dương có chữa được không. Xem hồi sau sẽ rõ.
(Còn tiếp)
Nguyễn Lê Tâm 21 - 2 - 2012

Tứ Hải bôn ba truyện:Thượng Thiên Hạ Địa Thánh Thủ Thần Y Hải Râu Chữa Bệnh

"Liệt dương bệnh mười phần khỏi bẩy 
Ngủ lều tranh thấu chuyện quan trường"

Lại nói, người khách bụng phệ trán hói nhìn lên đôi mắt của Trịnh Hải, giật mình, thất kinh nghĩ: Không phải người phàm. Nói đoạn thẹn không dám ngẩng lên.
Trịnh Hải bảo: Ngắm qua thì thấy bệnh của bác tuy không đơn giản nhưng đã bộc lộ trên sắc diện. Vấn đề của bác là không phải từ chối chào cờ. Mà là lúc chào lúc không. bất định, không theo ý.
Khách cả kinh bảo: Dạ. Lời bác nói, tôi như vén mây mù thấy được trời xanh. Quả có thế.
Trịnh Hải ôn tồn: Bác đặt tay lên đây ta xem mạch. Cứ nói chuyện bình thường.
Người khách đặt tay lên tấm gối êm. Mặt mũi đầy căng thẳng.
Trịnh Hải bảo: Bệnh đàn ông thì vô cùng. Dương vật có rất nhiều cảnh huống phải giải quyết, trăm vạn dương vật lớn bé, không cái nào giống cái nào.
Khách hói: Dạ… Còn cơ may nào không ạ?
Trịnh Hải: Vấn đề là lúc muốn chào nó không chào. Lúc muốn nó đi ngủ, nó lại đứng bật dậy chào cờ, bảo thế nào cũng không đi ngủ. Đúng không?
Khách hói bảo: Đúng thế. Thật là thần y đời nay.
Trịnh Hải vuốt râu cười lớn nói: Phu nhân của bác muốn nó 12 giờ thì nó lại chỉ 6 giờ, muốn 6 giờ, nó lại ngay thẳng 12 giờ. Thể trạng của bác chưa bị suy kiệt, nhưng khí huyết tan tác nhơ chợ chiều. Cần phải hài hòa trở lại. Tâm bác không nhàn do quá nhiều mưu chước. Yên tâm... Đường quan chức phát rồi... bác sẽ có những ghế to hơn.
Khách hói sợ hãi: Xin cho tôi hỏi một câu ngu độn. Sao thần y biết tôi có đường quan chức rộng mở? Chẳng lẽ xem tướng số cũng có trong y thuật.

Trịnh Hải: Cái này không sách y thuật nào viết lại. Nhưng nhìn bác bụng to trán hói ăn nói khề khà, không quan chức thì là gì? Gáy thì đen, cổ thì trắng ắt  cúi nhiều hơn ngẩng. Ngắm chân mà xem. Quần bác thì mòn bạc hai đầu gối thế kia, ắt hẳn phải lê từ nhà vụ trưởng này đến nhà thứ trưởng trưởng khác… Đại khái thế. Ghế to chắc không tuột khỏi tay bác nay mai. Ta vốn quê mùa thô thỗ không quen những lời đẹp, Bác nghe được thì nghe. Không thì nút tai lại cho kỹ.
Khách hói: Trời. Thực là thượng thiên hạ địa thánh thủ thần tiên hiếm có danh bất hư truyền. Dạ nhưng ghế to cũng chả làm gì khi cái kim của tôi nó cứ chỉ 6 giờ. Với anh em cứ đùa câu:

"Ở nhà chim chết lâm sàng
Ra đường chim lại rộn ràng hát ca"

Mà thực ra thì ở nhà hay ngoài đường thì cũng đều sống dở chết dở.
Tôi đã uống trăm ngàn thứ rượu bổ dương mà vẫn không thể nào linh ứng.
Trịnh Hải cười: Người ta cứ nói vòng vèo để biện minh. Mấy thứ rượu đó chỉ uống cho vui miệng chứ chữa được bệnh thì việc bốc thuốc vô ích sao. Ta sẽ cắt cho bác 3 chén thuốc. Khi chuyển sẽ thấy người nóng hơi khó chịu, có thể đi vệ sinh ra cứt như quân cờ. Đừng lo sau 9 ngày sẽ thấy lạ. Trong quá trình uống thuốc, cứ quan hệ vợ chồng không hạn chế để thực nghiệm và ghi chép kết quả.
Trịnh Hải lấy bút lông đặt bút với đơn thuốc rồng bay phượng múa rồi giao cho gia nhân. Chốc lát, gia nhân bưng ra 3 gói thuốc nhỏ bọc bằng giấy báo.
Khách hói: Xin hỏi một câu ngu độn. Thuốc ít thế này thôi sao thầy ơi?
Trịnh Hải: Thuốc hay cốt ở chỗ đúng đắn chứ bốc thừa ra phỏng có ích gì. Cứ thế cô 3 bát lấy một. Uống hết 9 ngày thì ta xem. Trong khi uống, có gì bần thần thì gọi di động cho ta theo số điện trong tấm thẻ này. Ta thường thích ngao du thiên hạ chứ không ở nhà nên nếu cần hỏi đáp cứ online trên Facebook cũng được. Trên đó ta thường kết bạn với bọn 9x và bọn teen thò lò mũi.
Khách hói: Thầy nhìn một cái thấu tâm can, cũng hổ thẹn khi biết thầy nhìn tôi như nhìn thằng mua quan bán tước...
Trịnh Hải vuốt râu bảo: Với người bốc thuốc thì phải cứu như cứu hỏa chứ không phân biệt sang hèn. Sinh mạng voi đâu có hơn sinh mạng kiến.
Khách sung sướng cúi lạy ra đi, 9 ngày sau, khách trở lại gặp thầy Hải bảo: Thưa thầy. Thuốc của thầy quả là thần dược. Bà xã tôi phấn khởi phừng phừng hát ca suốt cả tuần. Đây là những ghi chép và sơ đồ vẽ về sự tiến bộ.
Trịnh Hải nói: Tốt. Sơ đồ vẽ xấu như ma nhưng vẫn nhìn được. Bác nên bảo lính nó vẽ bằng phần mềm Adobe Illustrator, minh họa thêm biểu tượng vào cho nó sinh động. Xong gửi meo cho ta cũng được để ta lưu vào folder cảm tưởng nhá. Bệnh của bác mười phần đã hết bảy. Ba phần còn lại ta không giải quyết được, vì nó do những âu lo quan trường đem lại. Nếu bác không tu thân thì rối loạn cũ trở về, thuốc tiên vô ích. Bác cần rèn luyện thân thể kết hợp tinh thần buông bỏ thì sinh lực mới có sự kết tinh. Trong thời khắc sinh hoạt vợ chồng, tuyệt đối không nghĩ ngợi các vấn đề vận động phiếu vào ban này bệ nọ.
Khách lậy tạ ra đi. Từ đó khách hay lên Facebook chém gió về các chủ đề tình dục trong hôn nhân với nhiều cái còm có chữ hí hí.Cũng từ khi chữa cái ông quan chức này, đàn ông quan chức kéo đến chật cổng ngõ. Liệt dương nhiều quá. Cũng do tâm thần nhiều tham sân si mà ra cả. Thế mới thấy cái sướng của phó thường dân. Chỉ ít tiền chứ không bao giờ yếu sinh lý. Mỗi bệnh nhân, Hải lại điều trị một cách khác nhau. Vì nguyên nhân từ phủ tạng chả ai giống nhau cả. Bệnh nhân nào cũng chỉ 3 chén thuốc là ngẩng cao đầu, cưong nghị như hỏa tiễn Triều Tiên. Tiếng lành đồn xa. Người hâm mộ đông như châu chấu.
Nhân vật thần y Trịnh Hải được hư cấu ngoài đời thật

Trịnh Hải thường chỉ nhận chữa những bệnh khó. Các bệnh thường thì thầy nào cũng điều trị được nên Hải đẩy bệnh nhân tới các phòng mạch khác. Cũng có người cho rằng Hải chảnh, nhưng Trịnh Hải chỉ thích đọc thơ phú, thổi tiêu sáo qua ngày. Nhưng có bệnh nhân điều thế nào cũng không đi phòng mạch khác. Hải gác tiêu lên kệ, hô gia nhân mở cổng cho vào.
Thấy một người đàn ông ngũ tuần sang trọng, một người con gái bước vào cúi lễ.
Té ra đó là đại gia Nguyễn Hiệp dựng nghiệp xứ Tây Dương về xin chữa cho con gái.
Đại gia Hiệp bảo: Bệnh khó nói lắm ạ. Cô con gái thẹn thùng đỏ mặt không nói gì, chỉ dạ dạ…
Trịnh Hải bảo: Cháu đặt tay lên đây!
Thanh nữ thẹn thùng đặt tay lên gối ruột bằng hoa cúc khô.
Bắt mạch xong, Trịnh Hải bảo: Bệnh của cháu khá hiếm. Từ thuở bé tới tuổi trưởng thành cháu chưa hề có kinh nguyệt.
Thanh nữ bất thần kêu "é" một tiếng rồi vơ cái mẹt thuốc úp lên mặt. Rất là thẹn thùng.
Người cha há mồm kinh hãi: Dạ đúng thế ạ. Từ nhỏ gia đình tôi đã lo lắng. Chờ đến khi cháu có bạn trai thì mới biết dây là bệnh không thể lần lữa mãi...

Trịnh Hải vỗ về cô con gái bảo: Không việc gì phải xấu hổ. Bệnh như con một triệu người có một trường hợp. Chỉ vì không chữa chạy kéo dài, sinh ra thân hình xơ xác như cây khô thiếu nhựa, không thể thụ thai, đừng nói chuyện lấy chồng sinh con, khai hoa nở ngụy...
Thanh nữ lại kêu "é" một tiếng rồi vơ cái mẹt thuốc úp lên mặt. Rất là thẹn thùng.
Đại gia Hiệp rập đầu: Lạy thầy. Nghe danh thầy đã lâu. Nay mới được bái kiến, thật là tôi có mắt như mù không nhìn thấy bậc thần tiên.
Đại gia Hiệp ghé tai Hải thì thầm: Dạ... Chữa được thì mới cưới được chồng. Hiện bạn trai của cháu không hề biết việc này. Lành bệnh được thì là cái ân lớn lắm. Gia đình tôi xin báo đáp bao nhiêu cũng không dám tiếc…
Trịnh Hải vuốt râu bảo: Việc này hệ trọng đời người, Ta nhận vì khó ai chữa được. nay ta cắt cho 3 chén thuốc, sau một tháng trở lại đây xem thế nào. Nếu buồn  buồn muốn tìm hiểu thêm thì cứ bật máy tính, vào trang www.tuhai.com.vn tìm hiểu thêm thông tin cập nhật hàng ngày. Ta không chảnh, vẫn thích kết bạn với các bạn mọi miền tổ quốc, yêu màu tím, ghét giả dối. Nếu cần gặp gấp thì có thể tìm qua CLB Vespa Hà Nội hoặc CLB xe JEEP nhá.
Đại gia và con gái rạng rỡ cười như nghé.
Muốn biết bệnh cô gái có chữa được không, xem hồi sau sẽ rõ.
(Chú ý: Truyện viết hơi trào lộng kiểu 3 hư bảy thực, 7 phần chuyện kể trên đây là sự kiện chữa bệnh có thật ở ngoài đời, do người viết là bạn của nhân vật chính)

Nguyễn Lê Tâm 26 - 2 - 2013

HOÀNG ĐẾ NỘI KINH

HOÀNG ĐẾ NỘI KINH

THƯỢNG CỐ THIÊN CHÂN LUẬN
Hoàng Đế Nội Kinh tên đầy đủ là Hoàng Đế Nội Kinh Tố Vấn là một trong Tứ Đại Kỳ Thi Đông Phương. Sánh ngang cùng các tác phẩm Chu Dịch, Mai Hoa Dịch, và Đạo Đức Kinh. Tác phẩm kinh điển này được coi như công trình lý luận hàng đầu của nền y học Đông Phương. Từ xưa các danh y nổi tiếng như: Hoa Đà, Biển Thước, Y Doãn, Hải Thượng Lãng Ông, Tuệ Tĩnh đều coi đây là cuốn sách gối đầu giường hỗ trợ đắc lực trong việc nghiên cứu chẩn trị, bổ tả, liệu dược bệnh nhân và truyền dạy cho môn sinh đệ tử. Cho đến ngày nay bộ sách quý giá này vẫn được sử dụng trong thực tế lâm sàng.

Nội dung cuốn sách chia làm nhiều bài khác nhau. Mỗi bài đều trình bày thành hai phần: phần nội dung chủ yếu tóm tắt các vần đề trọng tâm sẽ trình bày và phần dịch nghĩa. Thông qua những cuộc đối thoại hỏi đáp giữa vị hoàng đế Cao Minh và nhân vật Kỳ Bá một ngự y nổi tiếng của triều đình. Cuốn sách cung cấp cho người đọc nhiều kiến thức quý giá về các căn bệnh, nguyên nhân phát sinh, biểu hiện phương pháp chẩn đoán, cách chữa trị, phòng ngừa, vai trò tác dụng tích cực của thuật dưỡng sinh, trị liệu bằng thuật kim châm, sự liên quan giữa kinh mạch và ngũ tạng, quan hệ của thời tiết bốn mùa và ngũ tạng v.v. Tóm lại Hoàng Đế Nội Kinh Tố Vấn được các nhà nghiên cứu cho là xuất hiện vào thời Xuân Thu Chiến Quốc tức là Tiền Tần lại ghi nhận dấu ấn của Hà Đồ,  khi lý giải những vấn đề cơ sở lý luận trong đông y. Hoàng Đế Nội Kinh Tố Vấn Hợp Chú do hai tác giả Trương Ân Am và Mã Nguyên Đại hiệp soạn chú dịch.
Năm xưa tôi có duyên theo học ngành Đông Y được quý Thầy chỉ dạy nhiều bài học thật bổ ích, trong đó có bộ Hoàng Đế Nội Kinh, Y Tông Kim Giám v.v. bằng nguyên bảng Hán Văn. Nay xin biên soạn và dịch lại một vài phần trong bộ Hoàng Đế Nội Kinh Tố Vấn từ bản chính văn ra thành thể thơ lục bát. Mục đích là để tự mình ôn luyện lại những bài học quý giá của các danh y thạc đức và sau nữa là để chia sẽ với những ai ham học. Rừng nho bể thánh mênh mông cao diệu kính nguyện các bậc Thầy thương xót chỉ dạy thật nhiều cho học trò. Mong thay! Mong thay!
Hoàng Đế Nội Kinh
Hoàng Đế hỏi Kỳ Bá rằng
Nghe người thượng cổ thọ hằng bách niên
Xuân Thu hình thể vẹn nguyên
Mà trong động tác không truyền nhân nay
Người nay bán kỷ đã suy
Cuộc đời ngay vậy mất đi phẩm nào
Đáp rằng thượng cổ nhân cao
Kỳ hình dị tướng tâm bào rỗng không
Đạo cao đức rộng kỳ công
Tâm không tà khúc, chí không ganh hờn
Cho nên nguồn thiếu âm dương
Không điều súc kết tuổi đương thọ trường
Mà nguồn pháp hải nguyên dương
bởi do ăn uống bình thường mà nên
Nơi ăn chốn ở thường xuyên
Không sầm uất lắm, chẳng khiên lao phiền
Tánh linh thuần hóa nối truyền
Nghìn năm tên tuổi sang hèn xá chi
Người nay hình thể nhứt thì
Tham ăn, ham uống lắm khi ganh hờn
Tham lam, ham muốn lắm cơn
Âm dương đảo lộn giả chơn thất điều
Làm cho tuổi thọ giảm nhiều
Tinh hao khí kiệt mọi điều đáng thương
Thân hình chẳng nở bình thường
Mà nguồn thần trí cũng thương tổn nhiều
Ham điều dục vọng tâm kiêu
Dùng thuốc kích thích để yêu chuộng tình
Chốn ở cũng muốn linh đình
Việc ăn cũng muốn cho mình cao lương
Thế nên thích khẩu xung trường
Thuốc không dụng dược kỳ phương pháp đầu
Hướng về thánh nhân thỉnh cầu
Ngừa khi chưa bệnh mới âu vẹn toàn
Đã khi bệnh tật đeo mang
Dù trị lành lặng cũng tan nát vì
Cũng như trị quốc một thì
Trị khi chưa loạn cần gì phải mơ
Sau khi bệnh đã truyền cơ
Mới dùng thuốc trị mù mờ khó thay
Ví như thèm trái trồng cây
Khát nước đào giếng thiệt rày muộn thay
Dụng dược trị bệnh cho hay
Cũng như cứu hỏa gấp ngay chớ chày

- Chú Tiểu Ngu Nhân -

Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

Mẹ yêu con

Con biết “Mẹ yêu Con” khi hay tin con đang lớn dần trong cơ thể mẹ. Khi trái tim con và mẹ cùng chung nhịp đập. Mẹ đã rất thận trọng, gìn giữ và chăm sóc con bằng cả trái tim yêu thương để trong suốt 9 tháng 10 ngày cho con nhìn thấy bình minh của cuộc sống. Mẹ đã ôm trọn con vào lòng, đặt lên má con nụ hôn thật sâu với một cảm xúc dâng trào khó tả. Mẹ đã khóc – những giọt nước mắt của niềm hạnh phúc.

Mẹ yêu con
Con biết Mẹ yêu Con, khi con lên 5 tuổi mẹ đã thức trắng đêm vì sợ con tỉnh giấc, cơn sốt cứ đeo bám con suốt mấy ngày mà vẫn chưa dứt, mẹ lo lắng đến gầy dộc cả người, mọi người vào viện thăm con đều lo lắng cho cả con và mẹ.

Con biết Mẹ yêu con khi dùng roi quất vào mông con thật nhiều cái làm con đau điếng và sưng tấy lên vì tội nói dối mẹ trốn học đi chơi. Lúc đó con đau lắm, con khóc và giận mẹ thật nhiều. Nhưng hôm sau khi tắm cho con nhìn thấy nhiều vết lần đó mẹ đã ôm con vào lòng và khóc. Lúc đó con mới thấy hối hận và hiểu ra rằng mẹ còn đau hơn con gấp trăm ngàn lần.

Con biết Mẹ yêu con khi con chuẩn bị bước vào kỳ thi đại học, mẹ đã làm hết mọi công việc và luôn dành cho con thời gian để ôn bài. Đêm đến trước ngày thi mẹ dặn con phải đi ngủ thật sớm , trong lúc con đang ngon giấc thì mẹ lại thao thức vì lo không biết ngày mai con sẽ làm bài thi ra sao. Sáng hôm đó mẹ đã dậy thật sớm chuẩn bị cho con bữa sáng rồi sau đó đưa con đến tận cổng trường nơi con dự thi. Mẹ lặng lẽ, hồi hộp, lo lắng ngồi chờ con giữa cái nắng chói chang của mùa hạ, nhưng sự mệt nhọc tan biến nhanh khi mẹ nhìn thấy con bước ra từ phòng thi.

Con biết Mẹ yêu con ngay cả khi con thất bại. Con đã thi rớt đại học. Con biết mẹ cũng buồn lắm nhưng mẹ lại không trách mắng mà ngược lại luôn ở bên cạnh an ủi, động viên để con vượt qua “vất ngã đầu đời”. Con đã lựa chọn vào học một trường Cao đẳng theo đúng ngành mà con yêu thích và mẹ là người đầu tiên đứng ra ủng hộ cho quyết định của con.

Con biết Mẹ yêu con , ngày con chính thức trở thành một cô sinh viên mẹ đã cầm tay con và nói: “ Con đường để đi tới đích nếu không thể đi theo con đường thẳng thì con hãy can đảm bước đi trên con đường vòng, hẳn con đường ấy sẽ dài hơn, nhiều trông gai thử thách nhưng con sẽ trưởng thành hơn” và con hãy nhớ “ Sự trưởng thành của mỗi con người không chỉ đánh dấu bằng những thành công mà cả thất bại nữa”.
Đã 23 năm trôi qua câu nói “ Mẹ yêu Con” chẳng bao giờ mẹ nói ra hay viết thành lời, nhưng trong trái tim con, con đã nghe, đã nhìn và cảm nhận được câu nói đó . Bởi chính mẹ đã cho con hiểu sự hy sinh có bao giờ được cất lên thành lời.

Minh Nguyễn

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

Sống đủ để là chính mình

Đủ tự tin với những gì mình đang có, để được tiếp thêm động lực hoàn thành tốt mọi thứ, để khẳng định bản thân…

“Đủ” để tránh những lúc ta cảm thấy tự ti với chính mình.
Sống đủ để là chính mình

Cũng như “đủ” để biết mình là ai và mình đang đứng ở đâu, để không tự kiêu với tất cả.

Đủ mạnh mẽ để tự vực mình đứng lên sau khi ngã và gắng sức vượt qua mọi khó khăn.

Một trái tim quá yếu mềm sẽ khiến bản thân mệt nhoài sau mỗi lần ngã gục và không còn đủ sức để đứng dậy mà bước tiếp. Mọi nỗi đau, mọi thất bại, mọi sự tuyệt vọng chỉ là một điểm dừng chân bé nhỏ trên suốt một chặng đường dài. Nếu muốn đặt chân đến điểm cuối của con đường, chúng ta sẽ phải tự mình bước đi, và đi với một trái tim đủ sức.

Đủ vị tha để ngắm nhìn cuộc sống với một ánh mắt lạc quan.

Cuộc đời này sẽ quá dài với những toan tính và bon chen, và sẽ quá ngắn ngủi với sự chân thành cùng những điều giả dối nếu bạn nhìn nó dưới con mắt của một kẻ không biết đến thứ tha. Nên hay thử một lần mỉm cười và rộng lòng với những con người đã cúi đầu nhận lỗi, bạn sẽ thấy cuộc đời này vẫn đẹp biết bao…

Đủ hoài bão để sống trọn cuộc đời mình với những giấc mơ, để không phí hoài hay dang dở con đường của chính mình với những tháng ngày không mục đích.

Bàn chân vô định có thể sẽ khiến bạn đi lạc, rất dài và sẽ rất xa… nhưng những ước mơ không bị từ bỏ có thể đưa bạn trở lại. Có lẽ ai cũng đang sống cho mình một cuộc sống với nhiều những ước mong, nhưng hãy biết “đủ” để không tự đưa mình quay về với rất nhiều ảo vọng…

Đủ niềm tin để tự vẽ màu hồng cho bức tranh cuộc sống dù những mảng xám có nhiều đến bao nhiêu.

Đủ màu sắc để không bị trộn lẫn với bất kì một ai đó khác…

Đủ nhạy cảm để trái tim mình không dễ bị tổn thương…

Đủ tinh tế để không vô tâm và hững hờ trước cuộc sống…

Sống đủ để là mình, là chính bản thân mình chứ không phải để trở thành người khác!

Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013

NHỮNG TRỤC TRẶC TRONG QUÁ TRÌNH PHÁT TRIỂN SINH DỤC

Các cụ tổ của chúng ta có hệ cơ khá khỏe trong thành bìu. Nhờ vậy, họ có thể thót bụng, kéo tinh hoàn lên sát bụng rất nhanh. Đến thế hệ chúng ta, khả năng vận động này chỉ còn lại rất ít. Một số thanh niên khỏe mạnh hiện vẫn giữ được khả năng đó: Họ “giấu” tinh hoàn đi rất nhanh như một phản xạ tự nhiên mỗi khi sợ hãi, gặp lạnh hoặc khi bị kích thích ở vùng háng.

Nhưng cũng cần nói ngay rằng, nếu một cậu bé 10 tuổi có khả năng này thì phải đưa cậu tới ngay bệnh viện. Ở lứa tuổi này, hai tinh hoàn bắt đầu to nhanh. Những cú trượt lên bụng như vậy sẽ làm chúng chậm lớn. Khi bé còn là bào thai, hai tinh hoàn nằm ở vùng khoang bụng. Chỉ gần tới ngày ra đời, chúng mới tụt xuống bìu. Khi mới sinh, cậu bé của chúng ta có thể thiếu một, thậm chí cả hai hòn. Nhưng không sao, hãy chờ xem! Một vài tháng sau, chúng sẽ tụt dần xuống chỗ quy định. Tất nhiên, nếu tới 2 tuổi mà tinh hoàn vẫn chưa xuống hết thì bé cần có sự can thiệp của bác sĩ.

Khi con trai lên hai tuổi, bố mẹ phải kiểm tra xem phần da quy đầu cậu bé có lỏng không, có khả năng tụt trở lại, để lộ cái nõn tù bên trong hay không. Nếu có thì từ tuổi thứ ba trở đi, mỗi khi tắm cho cậu bé, cha mẹ cần phải rửa cái phần da đó. Cũng từ ba tuổi, cha mẹ phải thường xuyên nhắc nhở để cậu nhớ rằng, rửa bao quy đầu là một công việc vệ sinh bắt buộc, một nhiệm vụ phải làm suốt cả đời người. Bởi vì gần tới tuổi dậy thì, các cậu đã có thể có tinh trùng. Nếu không rửa sạch thường xuyên, bao quy đầu sẽ là nơi phân hủy của tinh dịch ứa ra ngoài. Các chàng trai trống non đó có thể bị viêm nhiễm, đau đớn. Vì vậy, dù chưa có tinh dịch thì việc rửa bao quy đầu vẫn là một công việc vệ sinh bắt buộc đối với tất cả các “đấng mày râu” tương lai.

Có trường hợp bao quy đầu không cơ động do bị phimodip (một hiện tượng bẩm sinh do phần dưới của bao quy đầu quá hẹp), hoặc kết dính bẩm sinh (da trong của bao quy đầu kết dính với đầu chim). Điều này không đáng lo ngại, vì đó chỉ là hiện tượng phát triển chậm hoặc không đồng bộ của các cơ quan sinh dục thời kỳ bào thai. Nhất thiết không được cố nặn bao quy đầu, chỉ nên mơn nhẹ trong nước mỗi khi tắm.
Tuy “bệnh” phimodip và “kết dính” không có gì đáng lo ngại nhưng bao quy đầu của cậu bé cần được xử lý trước khi cậu cắp sách tới trường. Sau khi kiểm tra cụ thể, bác sĩ nhi khoa sẽ cho biết cần thanh toán vào thời kỳ nào. Thông thường, bao quy đầu nếu hẹp chỉ là hẹp một phần, khi giải phóng nó khỏi đầu chim thì cần co kéo trong nước sạch. Nếu thấy đau thì nên hỏi bác sĩ để có một thứ thuốc mỡ thích hợp. Nhiều cậu bé đã lên 10 tuổi mà vẫn không biết rằng bao quy đầu có thể vận động qua lại được ở đầu chim. Đó là lỗi của cha mẹ, họ đã không biết rửa bao quy đầu cho con. Và cũng chính vì vậy mà họ không phát hiện được những khuyết tật bẩm sinh của cậu bé.

Đối với các bé gái, mặc dù bộ phận sinh dục ngoài được bố trí, sắp xếp chu đáo và an toàn hơn so với các chàng trai, nhưng chúng cũng đòi hỏi sự chăm sóc thường xuyên và sớm sủa. Cơ quan sinh dục phụ nữ phát triển mạnh vào tuổi dậy thì, nhưng ngay trong thời thơ ấu vẫn có thể bị nhiễm bệnh.

Bệnh thường gặp ở các cô bé là chảy mủ. Thật ra, đây không phải bệnh mà là một triệu chứng viêm nhiễm ở phần ngoài âm hộ. Nguyên nhân là vệ sinh thân thể không đúng quy cách, đồ lót bẩn, có giun sán, có dị vật trong âm đạo hoặc sa ruột thừa. Đôi khi, hiện tượng chảy mủ xuất hiện sau khi bé gái bị ốm (chẳng hạn sau khi viêm họng). Nếu không chữa dứt điểm, để tình trạng này kéo dài tới tuổi trưởng thành thì cô gái sẽ khó thụ thai.

Nếu bệnh viêm âm hộ phát triển thành mạn tính, ổ viêm có thể lan tới tận buồng trứng. Triệu chứng chủ yếu của bệnh viêm buồng trứng là đau ở bụng dưới. Những phụ nữ có kinh nghiệm khi thấy đau bụng dưới thì nghĩ ngay tới buồng trứng. Còn các cô gái trẻ ít khi nhớ ra buồng trứng của mình nên thường tìm nguyên nhân ở chỗ khác (chẳng hạn như đau bụng kinh hoặc viêm niêm đạo). Bệnh có thể dẫn đến vô sinh (mất khả năng sinh đẻ). Vậy mà nhiều bà mẹ lại ngại đưa con đi khám phụ khoa vì sợ cô con gái rượu của mình xấu hổ, hoặc sinh ra tò mò, thèm khát chuyện ái ân. Vì thế, các cô gái thường đến bệnh viện khá muộn, khi mà bệnh đã có xu hướng phát triển thành kinh niên.
Theo tuhai.com.vn

VỀ CHỮ GIÁC TRONG PHƯƠNG PHÁP GIÁC HƠI CỦA Y HỌC CỔ TRUYỀN




Định nghĩa về giác hơi cho biết: “Giác hơi còn gọi là Bạt Quán 拔罐 hay Hỏa Quán Liệu Pháp 火罐療法, lấy Quán 罐, có thể coi là các vật hình trụ tròn có đáy nói chung, như cốc, ống.v.v..., được làm bằng nhiều chất liệu như trúc, sành sứ, thủy tinh, tạo ra vùng chân không 真空 úp nhanh trên huyệt hoặc các bộ vị trên da của cơ thể bằng cách dùng lửa đốt vào trong lòng của ống giác, tạo ra phản ứng xung huyết cục bộ, có tác dụng chữa bệnh”.


Định nghĩa thì thật rõ ràng, không có gì cần bàn cãi, và thường ngày đến với các bệnh viện Y học cổ truyền, giác hơi không thể thiếu trong các khoa lâm sàng. Như vậy thì GIÁC là gì, lại là một điều không phải ai cũng quan tâm để ý.

Giác hơi, ngoài cái tên ngày nay vẫn thường dùng là Bạt Quán Pháp, thời cổ đại còn được gọi là Giác Pháp 角法,trong đó Giác 角 có nghĩa là các loại sừng trâu, bò, dê, sau này dùng như các đồ tửu khí 酒器 (Đồ dùng đựng uống rượu và tế lễ), được phát triển bằng cách mô phỏng hình dáng trên các chất liệu sành sứ, sắt, đồng.v.v...

Về phương diện âm Hán Việt, chữ Giác 角 còn có một cách đọc khác là Cốc, và chính âm này đã được lưu giữ và sử dụng trong tiếng Việt với âm Cốc, chỉ vật hình trụ tròn dùng để uống, đựng chất lỏng như ta thấy ngày nay.

角 Giác bắt nguồn từ nét nghĩa sừng các loài thú như thế, trở thành Cốc, đồ vật đựng, uống chất lỏng hàng ngày, còn được dùng làm một công cụ trị liệu trong phương pháp Giác hơi của Y học cổ truyền là như vậy.

Nguyễn Hạnh (05/2013).